Phương Nhã chạy vội vào nhà vệ sinh của tập đoàn, hiện tại đang giờ làm việc nên không ai vào đây.
Cô ta chống hai tay xuống bệ rửa tay thở hổn hển, nếu không phải lớp trang điểm khá dày thì đã thấy mặt của cô ta xanh như tàu lá chuối rồi.
“Đúng rồi, không sai được! Thật không ngờ thằng nhãi ranh kia lại phát hiện ra thân phận của mình nhanh như vậy. Không, nó rất thông minh, nó có thể tống mình vào tay bọn buôn người được thì đương nhiên cũng điều tra ra sự thật năm xưa.”
Nhớ lại ánh mắt tựa như thú hoang săn mồi vào cái ngày định mệnh đó, Phương Nhã chợt rùng mình.
Khi đó thằng nhãi đó chỉ mới mười lăm tuổi thôi đã có năng lực lớn như vậy, nếu để nó biết mình vẫn còn sống chắc chắn không tha cho mình.
Phương Nhã ngẩng đầu lên nhìn bản thân trong gương. Hai năm qua cô ta đã tiến hành chỉnh sửa khuôn mặt, mặc dù vẫn còn mang nét cũ nhưng sẽ không ai nghĩ rằng cô ta là cô y tá Tuyết Liên lúc trước, huống chi chỉ cần cô ta cố ý tránh mặt, Tuấn Hào sẽ không nhận ra.
Nghĩ đến đây cô ta hít sâu một hơi, thầm mắng bản thân quá chết nhát, kể từ khi trở thành con gái nuôi của mẹ Sở Thần thì không ai có thể vạch trần thân phận thật của cô ta nữa.
Phương Nhã chải chuốt lại tóc tai rồi hiên ngang bước ra khỏi nhà vệ sinh, đúng lúc này nhìn thấy ông Phát và Tuấn Hào đang đi phía trước.
Nhìn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/not-chu-sa-cua-dai-lao/3479695/chuong-42.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.