Cô Mai nghe con gái nói xong lập tức quát:
“An An, con nói bậy bạ gì vậy hả?”
An An hất mặt lên cao bĩu môi nói:
“Con nói gì sai đâu? Biết đâu cô ta vốn đã biết được thân phận của mình rồi nên cố tình chạm mặt chúng ta ở bệnh viện để bà ngoại tìm cô ta về đấy.”
“An An!”
Lần này bà Tuyết cả giận lên tiếng:
“Càng nói càng không ra gì, mau xin lỗi chị Tĩnh Hàm ngay!”
An An vốn là công chúa được cưng chiều, sao có thể nhận lỗi trước người mà mình ghét được? Lại còn kêu cô ta gọi bằng chị, nằm mơ đi!
Vì thế cô ta dõng dạc nói:
“Mắc mớ gì cháu phải xin lỗi, nếu cô ta không chột dạ thì đâu cần nấp sau lưng bà ngoại, rõ ràng cô ta đã dựa vào lớp da mặt lẳng lơ kia dụ dỗ đàn ông trong nhà họ Lưu nên mới có thể tiếp tục sống trong nhung lụa, chuyện này truyền khắp giới thượng lưu rồi mà bà ngoại còn mang cô ta về làm xấu hổ gia phong nhà chúng ta.”
“An An câm miệng!”
Ông Cường và Minh Nghĩa đồng loạt lên tiếng, ngày thường họ có thể chiều chuộng cô ta nhưng không thể làm loạn trước mặt bà Tuyết.
Nhìn người trong nhà đều bênh vực Tĩnh Hàm, mắt của An An đỏ lên, nước mắt trào ra rồi xoay người bỏ chạy, Khả Đồng và Khánh Linh thấy chị họ chạy đi họ cũng đuổi theo sau.
Người lớn rơi vào tình huống gượng gạo, cô Mai đang muốn giải thích cho cháu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/not-chu-sa-cua-dai-lao/3479692/chuong-39.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.