Trời đã chập tối, mặc dù tôi vẫn muốn ở bên cạnh Tom nhưng có lẽ cũng đã muộn. Tôi “đề nghị” đi về… Lần này tôi lại ngồi ở ghế đầu với Tom. Tom một tay lái xe một tay nắm lấy tay tôi. Tôi muốn lưu lại giây phút này, tôi lấy điện thoại ra chụp hình bàn tay ảnh đang nắm lấy tay tôi, trên bàn tay ảnh đang đeo chiếc nhẫn hộ mệnh. Tự nhiên tôi thấy rất vui trong lòng. Nhưng tôi không upload nó lên instagram. Tôi muốn khoảnh khắc này sẽ là điều bí mật của riêng mình.
Nhìn qua cửa kính của xe, thấy thành phố biển đã bất đầu lên đèn. Tôi và ảnh vẫn không biết nói chuyện gì. Tôi cầm điện thoại cứ bật rồi tắt màn hình một cách vô thức.
- Em nghe radio không? – Tom hỏi.
- Uhm…
Tom mở radio FM, đang có chương trình “Quà tặng âm nhạc”. Tôi nhớ hồi nhỏ tôi cũng mong một lần được được người khác tặng nhạc trên sóng FM như vậy. Nhưng có lẽ ước đó quá xa xỉ đối với một đứa như tôi. Tôi chợt tắt radio rồi cắm Ipod của mình vào.
- Em thích nghe nhạc của mình hơn. – Tôi trả lời khi thấy Tom xoay qua nhìn.
Tôi trượt tìm playlist của mình trên Ipod, tôi nghe lộn xộn, cứ bài nào tôi cũng play được tầm mười giây tới hai mươi giây là tôi lại chuyển bài.
Tom giật lấy Ipod của tôi, vừa liếc lựa bài, lâu lâu lại ngó lên nhìn đường để lái xe.
- Em này, nghe một bài thôi chứ?
- Tại không thấy bài
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/noi-niem-uke-xau/2473502/chuong-21.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.