Tiếng chim hải âu ríu rít, gió biển thổi chỗ tóc mái của tôi, tôi với ảnh vẫn không biết nói chuyện gì tiếp, không lẽ tôi nói là tối nay tụi mình làm chuyện đó nha, em không thể chờ được. Thật là mất nết, tôi cố nghĩ ra một chủ đề gì đó để nói chuyện với ảnh. Tôi vuốt phần tóc mái của mình cho gọn rồi cất tiếng:
- Cuộc sống của anh ra sao?
- Hmmm… Anh sống ở ký túc xá tại trường… - Ảnh trả lời một cách lúng túng trước câu hỏi đột ngột của tôi. Mắt ảnh vẫn nhìn về phía biển.
- Anh không ở với bố mẹ hả?
- Không…
- Tại sao vậy? – Tôi hỏi theo quán tính.
- Hmm... Bố anh mất năm trước. Ông ấy bị bệnh.
- I’m so sorry… - Tôi cảm thấy hối hận khi đã làm anh ấy nhớ lại kỉ niệm buồn.
- Mẹ và hai em trai anh rất buồn, họ suy sụp một thời gian dài. Lúc đó anh phải chuyển đến ký túc xá vì anh rất sợ không khí buồn bã…
- Lẽ ra anh nên ở bên cạnh gia đình mình lúc đó! – Tôi nói và hai mắt vẫn nhìn ảnh chăm chú.
- Anh không biết… Anh thật sự không sẵn sàng để đối mặt với nỗi mất mát đó. – Tom vẫn nhìn thẳng về phía trước.
- … - Tôi vẫn đang lắng nghe.
- Anh sợ…
- …
- Anh sợ, rất sợ mình sẽ mất đi mọi thứ… - Giọng ảnh có vẻ lạc đi. Mặt Tom đỏ hoe, có lẽ ảnh đã kìm nén
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/noi-niem-uke-xau/2473501/chuong-20.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.