Thực ra tôi cũng biết chuyện Tom ở Việt Nam mãi mãi là chuyện không thể xảy ra nhưng tôi vẫn hi vọng một phép màu … vớ vẩn nào đó. Đúng là, cuộc đời không như mình mơ. Tôi nghĩ thầm trong lòng.
- Ê bà, xuống ăn mì gói không? Đói bụng kinh – Tôi kéo tay con Quỳnh.
- Ăn một mình đi, lười lắm. – Quỳnh gạt tay tôi.
Tôi cũng không năn nỉ, tôi xuống nhà ăn một mình. Đang nấu mì gói thì thấy tin nhắn của Tom.
Tom: Em ăn gì chưa?
Tôi: Đang ăn, anh ăn chưa?
Tom: Cũng đang ăn...
Tôi: Trùng hợp ghê. Thôi ăn tiếp đi anh.
Tom: Ok.
“Từng tưng tứng” – Âm báo tin nhắn. Lần này là của một số lạ quắc.
Người lạ: Ê ku, biết ai đây không?
Tôi: Nhảm. Ai vậy?
Người lạ: Đoán đi.
Tôi: Thôi đang ăn, bye!
Công nhận tôi chảnh kinh, nhưng kệ, tôi cũng đang lười. Ráng ăn cho xong rồi lên tắm rửa đi ngủ.
“Từng tưng tứng”
Người lạ: Ê, nhắn tin nói chuyện chơi coi.
Tôi cầm điện thoại lên đọc mà cũng không thèm reply. Giờ tôi chỉ muốn nghe giọng của Tom thôi, nhớ giọng nói ấm áp, cử chỉ nhẹ nhàng của Tom. Tôi vừa ăn mì mà hai mắt trợn ngược lên tưởng tượng. Ăn xong tôi quăng đó rồi lên phòng đi tắm rửa để đi ngủ. Trong lúc dọn quần áo thì tôi mới nhặt được thiệp mời đi đám cưới của con bạn cũ. Tôi gọi điện cho Tom.
- Tom, ngày mai anh đi đám cưới với em không,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/noi-niem-uke-xau/2473504/chuong-22.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.