Vào lúc này, Mạc Yên nghĩ mình nên làm gì đó, giận dữ bỏ đi hay ấm ức cho Đường Duệ một cái tát, những hành động kiểu như vậy chẳng hạn. Nhưng cô chẳng làm gì cả, cứ đứng yên một chỗ. Nghĩ thật nhiều, đến cuối cùng lại chuyển thành
"Đường Duệ, anh xem tôi là cái gì"
Bên ngoài mưa đã tạnh, trời vẫn còn âm u, kiểu thời tiết khiến người ta bất giác cảm thấy buồn bã. Tầm mắt Mạc Yên hướng đến áo sơ mi đen ngay trước mặt, thẫn thờ, mãi lâu sau mới cất giọng nhàn nhạt:"Đường Duệ, anh rốt cuộc xem tôi là cái gì?"
"Chúng ta không phải người yêu. Anh ôm tôi. Hôn tôi. Không phải thường ngày anh lạnh nhạt lắm sao"
"Anh chỉ làm những việc anh thích, có bao giờ anh nghĩ đến cảm nhận của người khác hay không?"
Mạc Yên không khống chế nổi nói một tràng. Đường Duệ bước nhanh đến, một lần nữa chống hai tay lên tường giam cô vào không gian của mình. Mạc Yên mím chặt môi, ngước mặt lên nhìn anh
"Em tưởng tôi không mệt sao. Em tưởng tôi không nghĩ đến cảm nhận của em hay sao?". Đường Duệ cười nói, nhưng ánh mắt không cười, đôi con ngươi giống như hai hố đen thâm sâu khó lường. Đường Duệ vốn là kiểu người lạnh lùng trầm tĩnh, chẳng mấy khi để lộ cảm xúc trực tiếp như vậy.
"Có phải em định nói, em đã từng là người yêu của em trai tôi"
"Em đang sợ hãi phải không. Mỗi lần em sợ hãi, đều cố nói chuyện châm chọc như vậy"
Đây là lần đầu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/noi-nao-co-anh/4534236/chuong-28.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.