Có một số chuyện, cố gắng cách mấy cũng không thể nào quên được. Vậy mới nói, con người ta ấy mà, giỏi nhất là tự lừa mình dối người.
Ngoài trời đang đổ mưa. Trong phòng bật điều hòa lại giống như lạnh hơn gấp trăm lần. Đã lâu như vậy rồi, Mạc Yên còn tưởng rằng mình đã quên, ít nhất, cũng đã quên đi phần nào. Thật không ngờ, vết thương cũ một khi được rạch ra, cảm giác đau đớn vẫn vẹn nguyên như lúc đầu, khiến cho người ta vừa chán ghét vừa lo sợ, bực bội đến nghẹt thở.
Lời vừa dứt, Mạc Yên liền thấy trước mắt mình tối đen, cô nhanh chóng rơi vào một vòm ngực rộng rãi ấm áp, mùi đàn hương nam tính ngập tràn nơi chóp mũi
"Đừng nói nữa"
"Đừng nói nữa"
Hai giọng nam cùng lúc vang lên, một câu nói nhưng là của hai người khác nhau. Mạc Yên không ngẩng đầu, cô biết rõ ai đang ôm mình, cái kiểu bá đạo như thế này, thật chẳng khó để đoán được. Mạc Yên không đẩy ra, thậm chí còn chôn mặt trong ngực anh, hít sâu một hơi, nở nụ cười:"Từ khi nào anh cũng biết nghe trộm thế"
Đường Duệ càng thuận thế không buông cô ra, có vẻ không vui mở miệng:"Đừng cười, xấu lắm"
Anh thừa biết, nụ cười của cô lúc này gượng gạo biết mấy. Từ hồi mới quen biết, cô đã luôn như vậy, luôn dùng nụ cười như một cách để che đậy khoảnh khắc yếu đuối của bản thân. Hai người đối qua đáp lại, mặc cho A Bảo đứng yên một chỗ, ngây người. Bên tai vẫn còn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/noi-nao-co-anh/4534235/chuong-27.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.