Chiếc xe được sửa xong liền có thể khởi động, hai người ngồi lên xe rồi một mạch đi về thành phố, có lẽ vì chuyện vừa rồi mà cả hai đều có chút ngượng ngùng, suốt dọc đường đều trầm mặc, không ai nói với nhau câu nào. Cho đến khi Mạc Yên dừng xe trước cửa phòng khám, tháo dây an toàn rồi muốn mở cửa xuống xe, lúc này Đường Viễn mới mở miệng gọi một tiếng
"Mạc Yên"
"Có chuyện gì không?". Mạc Yên dừng động tác trên tay lại, hơi nhíu mày quay sang nhìn anh
"Hôm nay tôi cho em mượn xe như vậy, em mời tôi uống gì đó cũng không phải là quá đúng không?". Đường Viễn nhìn cô, vừa cười vừa nói. Vết bỏng trên tay cô còn chưa lành hẳn, với tính cách của cô, nếu như không phải anh hẹn trước, cô có lẽ cũng sẽ không đến tái khám như lời anh dặn. Vết bỏng lớn như vậy, nếu như để lại sẹo, thật không tốt chút nào. Mạc Yên thấy anh nhìn mình chăm chú, nghĩ nghĩ một lúc rồi gật đầu, dù sao ngày hôm nay cũng là cô sai trước, cướp xe của anh, chưa kể đến việc anh ta từng cứu cô hai lần, chi bằng dứt khoát một lần cho xong chuyện.
"Vậy ngày mai được không?"
"Mai tôi có chút việc. Hai ngày nữa được không"
"Hai ngày nữa...". Mạc Yên khẽ lẩm bẩm, hơi do dự một chút nhưng đến cuối cùng vẫn gật đầu đồng ý.
"Quyết định vậy đi. Cho tôi số điện thoại của em, có gì tôi sẽ gọi"
"Tôi không có điện thoại. Hai ngày nữa tôi sẽ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/noi-nao-co-anh/4534211/chuong-3.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.