Đường Viễn không ngờ anh sẽ gặp lại cô sớm như vậy.
Mấy ngày sau đó, còn nhớ anh vừa mua xong một ít đồ liền chậm rãi từ siêu thị trở về, đi được một đoạn thì thấy một toán người ồn ào đứng đằng trước một căn nhà, căn nhà nhỏ còn đang bốc cháy, khói đen mù mịt. Anh vội vàng vứt túi đồ trên tay xuống mà chạy tới, chen lấn qua đám người đang xôn xao bàn tán. Hỏi ra mới biết chủ căn nhà đi vắng để hai đứa nhỏ ở nhà, nhờ người giúp việc trông dùm. Người giúp việc đi ra chợ mua đồ, hai đứa nhỏ ở nhà nghịch ngợm thế nào mới gây ra cháy nổ.
Theo ngón tay một người chỉ sang, anh liền thấy một đứa nhỏ chỉ khoảng tám chín tuổi, khóc tới sưng húp hai mắt, vừa khóc vừa kéo mọi người lại kêu gào:" Cứu em cháu với... Cứu em cháu với"
Đứa nhỏ em nó vẫn còn đang mắc kẹt trong đám cháy, những người ở đó nghe thấy thằng bé cầu xin chỉ không ngừng an ủi, nói rằng"Xe cứu hỏa sắp đến rồi" nhưng tuyệt nhiên không có ai chạy vào cứu giúp. Anh nhíu chặt mày, đang định chạy vào trong liền nghe thấy đám người xung quanh hô lên một tiếng, tiếng vỗ tay rào rào nổi lên. Một cô gái từ trong căn nhà chạy ra, khuôn mặt nhỏ vì khói mà lấm lem, tay còn bị bỏng một mảng lớn, trên lưng còn cõng một đứa trẻ đã ngất xỉu. Thằng bé kia thấy em nó được cứu, vừa khóc vừa cười chạy vội tới, lúc này tiếng còi xe cứu hỏa cũng đã vang
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/noi-nao-co-anh/4534210/chuong-2.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.