“Tớmong rằng mình có thể tìm được một người khiến mình tôn thờ và ái mộ”.
Còn nhớlần đầu tiên nói chuyện phiếm ở trường cách đây khá lâu, Lâm Nặc đã miêu tảtiêu chuẩn đối tượng của mình như thế và chỉ vỏn vẹn vài tháng sau Từ Chỉ Anxuất hiện.
Khi đóanh tài giỏi, sáng ngời khác hẳn với hầu hết sinh viên lêu lổng khác. Anh cótài, có lý tưởng, tựa như chòm sao loé sáng trên bầu trời vốn chẳng rộng lớnnhững cũng chẳng nhỏ hẹp này.
Năm xưaHứa Tư Tư nghe những lời lẽ mơ mộng này của cô, liền nói thẳng thừng: “Xét chocùng thì cậu chỉ yêu những anh chàng tài giỏi…”
Có lẽthật sự như lời cô ấy nói, Lâm Nặc lớn lên trong một gia đình gia giáo, xưa nayluôn ngưỡng mộ những người học giỏi thành đạt.
Thếnên, ở góc độ nào đó, cô và Từ Chỉ An đều mong muốn bản thân anh có thể pháttriển hơn nữa. Thật ra, dù anh có xuất ngoại đi chăng nữa cũng chỉ đi vàitháng, cô có đủ tự tin sẽ không để chuyện tình cảm ảnh hưởng quá nhiều.
Thựctế, điều cô thực sự để tâm đến vốn dĩ chẳng phải chuyện này.
Gặp TừChỉ An mới biết rằng anh ta thực sự vất vả, có lẽ vì thức khuya, mắt thâmquầng, cằm lún phún râu.
“Chúngmình tìm chỗ ngồi nói chuyện nhé”, anh nói rồi dẫn cô về ký túc xá của mình.
Cuốc bộgần nửa thành phố thực sự phiền phức nhưng lúc này, Lâm Nặc không màng đếnnhững chuyện đó. Dù gì cô cũng chưa đến ký túc xá của anh. Đi một mạch vào nhàmới thấy nơi đây bài trí đơn giản, ngoài giường và kệ tủ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/noi-cuoi-con-duong/43938/chuong-16.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.