Bị anhhỏi, Lâm Nặc sửng sốt, suy ngẫm rồi nói: “Cũng thân…sao vậy?”.
Từ ChỉAn vẫn nhìn cô, lại hỏi: “Thân lắm sao?”. Khoé anh nhếch lên nhưng dường nhưlại mang ý châm biếm khó hiểu.
“Thânlắm?”, cô nhíu mày càng thêm nghi hoặc: “Là ý gì vậy?”.
Từ ChỉAn trầm mặc hồi lâu, rút bao thuốc từ trong túi áo ra, cô sững người: “Anh bắtđầu hút thuốc lá từ khi nào vậy?”.
Ởtrường anh chưa bao giờ hút thuốc, động tác lúc này lại rất thuần thục, từnglàn khói thuốc lan toả từ miệng anh chợt khiến cô cảm nhận được phong tháitrưởng thành lạ lẫm.
Rít haihơi thuốc, Từ Chỉ An nói: “Hôm trời mưa to, em về nhà bằng cách nào?”.
“Hômnào?”
Anhnhìn Lâm Nặc cười dửng dưng, “Mấy hôm trước, ngay tại đây, nếu như quan hệ giữaem và anh ta đơn thuần là cấp trên và nhân viên bình thường thì sao anh ta lạikéo tay em dẫn lên xe chứ?”.
Anhbình thản nói, Lâm Nặc ngẩn người, một lúc sau mới hỏi: “Sao anh biết?”.
Nụ cườitrên môi Từ Chỉ An vụt tắt, “Vì hôm ấy anh cũng ở gần đó.” Anh không nói rõthật ra lần đó anh cố tình đi taxi đến đón cô nhưng lại chậm một bước vừa kịpbắt gặp cảnh tượng đó.
Khi ấy,cô và Giang Doãn Chính đang giằng co, tiếp đó Giang Doãn Chính xuống xe, nắmchặt tay cô. Bởi đứng cách xa nên anh không nhìn rõ cảm xúc của hai người nhưngđộng tác như vậy rõ ràng là sự cưỡng ép của người đàn ông với người phụ nữ.
Thêmvào đó, bữa cơm này, tuy rằng từ đầu đến cuối Giang Doãn Chính không trò chuyệncùng cô nhưng đôi lúc lại lộ ra ánh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/noi-cuoi-con-duong/43937/chuong-15.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.