GiangDoãn Chính ngoái đầu lại, cảm thấy khó hiểu, nhìn Lâm Nặc, thờ ơ nói: “Bạn bèbình thường, có cần thiết phải quan tâm đến vậy không?”.
Lâm Nặcnghẹn lời, không thể tin nổi, chỉ cảm thấy anh xưa nay vốn trầm tĩnh, giờ đâylại nói giọng hờn dỗi tựa như một đứa trẻ, thực sự khiến người khác phải kinhngạc.
Cô cúiđầu nhìn ngón tay, dù sao đi nữa cũng chẳng thể phủ nhận sự xuất hiện vừa rồicủa anh trong quán bar tựa như vì sao cứu tinh, trong cô ánh lên hy vọng cùngniềm vui sướng mãnh liệt.
Nhìnthấy anh, dường như cả thế giới đều yên ổn lại, chẳng cần lo lắng lại càngkhông phải sợ hãi điều gì, dường như đó chính là cảm giác an toàn trời cho.
Chiếc xetừ từ khởi động trong sự tĩnh lặng, lướt trên con phố ngày thường Lâm Nặc chưatừng đi qua, cuộc sống về đêm của thành phố vừa mới bắt đầu, đèn đuốc dày đặcđem lại cảm giác ấm áp náo nhiệt đến lạ thường.
GiangDoãn Chính lặng lẽ tựa vào ghế da, khép hờ mắt chẳng buồn để tâm đến cô, gầnnhư kiệt sức.
Từ phíacô có thể nhìn thấy đường nét thanh tú trên khuôn mặt trông nghiêng của anh,lòng cô chợt xao xuyến, muốn lại gần hơn chút nữa thì điện thoại trong túi đổchuông.
Từ ChỉAn thở gấp hỏi: “Em đang ở đâu?”.
Thậtra, xe đã đi rất xa nhưng Lâm Nặc vẫn quay đầu lại theo phản xạ đưa mắt nhìnquang cảnh cùng dòng người xa lạ nhanh chóng lùi dần phía sau, khẽ hỏi lại:“Còn anh?”.
“Quánbar”.
Cô thởdài, rốt cuộc thì anh vẫn đến, chỉ có điều đã quá
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/noi-cuoi-con-duong/2175009/chuong-21.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.