GiangDoãn Chính ngồi bên bàn ăn, rượu đã quá tam tuần, di động đặt trên bàn chợtvang tiếng chuông ngắn.
Thườngngày anh rất hiếm khi nhận được tin nhắn, mở ra xem, thật sự khiến anh hơi kinhngạc. Chỉ vỏn vẹn một dòng chữ, “Nếu không khoẻ thì đừng uống rượu”. Ngữ khíhơi mất tự nhiên nhưng lại dịu dàng đến không ngờ, bất giác anh khẽ nhếch môi,cả ánh mắt cũng trở nên hiền hoà ấm áp.
Ngườibên cạnh quay sang, nâng ly rượu về phía anh: “Giang Tổng”.
Anhchăm chú nhìn dung dịch màu đỏ sậm trước mặt, trong giây lát, đặt điện thoạixuống gật đầu, uống một hơi cạn ly. Lúc này, có một số việc miễn cưỡng cũngchẳng thể được nhưng lòng anh lại cảm thấy vui vẻ, ấm áp, đợi chờ lâu vậy cuốicùng cũng có một tia sáng.
Ngườimời tiệc chính là vị lãnh đạo chủ quản kinh tế cấp thành phố, chuyện trò khôngdứt, giữa chừng lại chẳng tiện thoái thác, đợi khi tiệc tàn, Giang Doãn Chínhngồi trong xe bấm số, chỉ nghe thấy âm thanh báo máy đã khoá lạnh như băng.
Trợ lýTừ quay đầu lại, hỏi: “Giang Tổng, về nhà ư?”.
GiangDoãn Chính nhắm mắt tựa vào ghế một hồi, khẽ di chuyển bàn tay ấn trên chỗ dạdày nói: “Cậu về trước đi, tôi tự lái xe về”.
Chưađến chín rưỡi cô đã khoá máy, ngồi một mình trong khoang xe, Giang Doãn Chínhlại mở tin nhắn ra xem, anh hoài nghi liệu đây có phải tin nhắn do chính tayLâm Nặc nhắn không.
Có lẽtối hôm trước ngủ sớm nên hôm sau trời chưa sáng, Lâm Nặc đã tỉnh giấc, lặng lẽnằm hồi lâu mới mở điện thoại, đúng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/noi-cuoi-con-duong/2175007/chuong-20.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.