Cônghiêng đầu theo trực giác nhưng vẫn chậm một nhịp, Giang Doãn Chính đã lườngtrước, tay anh khẽ khàng đón lấy đầu cô, nụ hôn chuẩn xác rơi xuống.
Cháybỏng và kéo dài như trước.
Khácbiệt so với nụ hôn lúc đầu là lần này thấp thoáng ý khiêu khích cùng sự phẫnuất. Cô sửng sốt, lúc này mới nghĩ đến chuyện giãy dụa, cơ thể vừa khẽ nhúchnhích, anh đã vòng tay sang, cô lại càng dùng sức hơn nữa, anh cũng chẳng chútnhẹ nhàng đổ dồn ra sau, chỉ nghe thấy “rầm” một tiếng, lưng cô bị anh nhấn vàocửa, đau nhói.
Côkhông nhịn được cau mày lại, dưới sức ép này, cô gần như ngạt thở.
Cuốicùng, anh hài lòng rời khỏi cô, hàng lông mày thanh tú khẽ nhướn lên: “Giờ thì,chúng ta có còn là bạn bè bình thường nữa hay không?”.
Anh vẫnnhớ, vẫn còn cánh cánh trong lòng.
Lâm Nặcquay đi thở gấp bởi thiếu không khí, đôi mắt lấp lánh nước, hồi sau, quay đầulại, cô trông thấy gương mặt điển trai áp sát mình, ánh mắt như loé lên. Cô lạcgiọng, nói: “Vì sao? Vì sao lại là em chứ?”.
GiangDoãn Chính nhìn cô, chăm chú hồi lâu, trong mắt ánh lên nét cười nhạt. Anh quayngười, ngồi xuống sôfa, chợt hỏi: “Em còn nhớ lần đầu tiên chúng ta gặp nhau ởđâu không?”.
Lẽ dĩnhiên Lâm Nặc vẫn nhớ, chính là ở trong nghĩa trang, nhưng cô tin rằng anhchẳng hề hay biết đó mới chính là lần đầu gặp mặt của họ, vì thế cô gật đầu:“KTV Hoàng Đình”. Hôm ấy, anh giải vây giúp cô, cĩng chính là lần đầu tiên cóngười đàn ông lưu lại trong cô một ấn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/noi-cuoi-con-duong/2175011/chuong-22.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.