Một lần, hắn hẹn nó tối đi xem phim. Hơn một tuần bận học không được gặp hắn, nó nhớ phát rồ lên ấy chứ. Tíu tít chuẩn bị make up, xúng xính áo quần, ngào ngạt nước hoa, đến sát giờ hẹn, hắn gọi điện:
- Chết rồi em ơi. Mấy thằng bạn cũ rủ anh đi sinh nhật thằng Hoàng…Ừ ừ…cái thằng học cùng anh hồi lớp 12 rồi đi du học đấy. Ờ…Nó về rồi…Anh mà không đi chúng nó lại bảo bạn bè thế này thế nọ…Để hôm khác anh đưa em đi xem phim nhé…Sao? Ui zời ơi…Nhưng mà toàn bạn cũ của anh thôi, đông lắm sợ em ngại. Ừ, đời còn dài mà em, hôm nào đi chả được…Rồi rồi, anh biết rồi, anh về sẽ gọi điện bẩm em ngay. Thế nhé. Chụt…!
Xong! Thế là bao nhiêu công sức tô tô vẽ vẽ cả buổi tối đổ thẳng xuống cái cống sau nhà! Nó nặng nề ngồi "phịch" xuống giường muốn bục cái đệm lò xo. Chợt điện thoại lại rung. Của anh…
- Dạ em đây?
- Có rảnh không?
- Hôm nay tối thứ 7 mà, cũng không hẹn với ai cả…
- Đi uống nước với anh, mới tìm được một quán hay lắm…
- Ưng luôn. He he…
- Anh qua đón nhé?
- Vâng ạ.
Nó thầm nguyền rủa: "Đã thế cũng đi chơi mảnh cho anh biết tay Phong ạ". 5p sau Anh có mặt. Hơi bất ngờ vì thấy nó đã có sự chuẩn bị trước, nó toe toét, phấn khích như một đứa trẻ được quà:
- Đi thôi! Đi thôi!
-
View Coffee vào buổi tối thật lung linh. Nằm trên một quả đồi thấp, đường lên đẹp mịn màng và thơ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/noi-anh-yeu-em-lan-nua-duoc-khong/98257/chuong-2.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.