Sáng thứ 2. Nó dậy sớm chuẩn bị đi học. Send một tin nhắn cho hắn:" Em đi học, anh cũng dậy sớm đi nhá. Yêu anh mỗi ngày! "
Không rep.
Nó chưng hửng:"Chưa ngủ dậy hay là máy hết tiền nhỉ". Chuông báo hiệu vang lên, Nó lật đật chạy vào lớp tiếp tục cái "sự nghiệp học hành".
11h45. Lại nhắn tin cho hắn:" Dậy chưa? Lên trường đón em".
Vẫn không rep. Nó cau có bấm nút gọi "Chồng bé nhỏ".
Nhạc chờ liên hồi…
"Đón lấy những thứ bên em
Đừng đặt gì vào nơi anh
Nếu lúc chấm dứt khiến em, khiến em buồn
Thì anh đâu có vui hơn, bởi vì anh không muốn
Là em, sẽ mãi đi theo nơi không có ngọt ngào
So I"m your HeartBreaker!
You love ur HeartBreaker!
Please, please don"t love me…"
- A lô!
- Anh đang làm cái quái gì thế? Sao không rep?
- Máy anh hết tiền. Anh đang bận. Chở mẹ đi siêu thị sắm đồ Noel.
- Sớm thế?
- Ừ. Tính mẹ chu đáo.
- Thế thôi vậy.
Nó tắt máy. Mắt thoáng chút buồn. Chợt nó giật mình.
- Linh!
Nó quay lại, reo lên:
- Ah! Anh Hiếu!
Đúng là đang buồn ngủ gặp ngay chiếu manh! Nó vẫy vẫy:
- Cho em về nhờ với!
Anh vui vẻ nhận lời. Đấy chẳng phải lí do để hôm nào anh cũng "lảng vảng" quanh trường nó hay sao? Con đường dài như ngắn lại. Nó lẩm bẩm lời bài hát gì đó anh nghe không rõ. Bỗng anh đùa:
- Trời lạnh như này ra đường nhìn người ta ôm nhau ấm áp thích thế…Mình thì làm xe ôm không công mới khổ chứ…
Nó cốc đầu anh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/noi-anh-yeu-em-lan-nua-duoc-khong/98258/chuong-3.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.