- Anh yêu em!
- Ừ…
- Em làm người yêu anh nhé?
- Không.
- Lí do?
- Em yêu người khác rồi.
- Ờ…Không sao, anh đợi…
- Dở hơi!
- Quá khen!
- Chịu anh rồi đấy…
2AM.
Căn phòng vẫn lạch cạch tiếng bàn phím. Nó vươn vai, nhấp thêm một ngụm café đắng cay đắng ngắt. Đây không phải lần đầu anh nói với nó điều này. Mỗi lần nó đều từ chối bằng một lí do khác nhau. Đơn giản bởi nó nghĩ mình không hợp với anh. Anh sống nội tâm, ít giao tiếp, thẳng thắn nhưng ăn nói vụng về. Nó thì lại thích những anh chàng hơi "xấu xa" một chút, hơi bảnh chọe một chút, hơi mồm mép một chút và…hơi khốn nạn một chút. Người ta nói đúng:"Niềm vui thì dễ quên còn đau khổ thì không bao giờ". Nó cũng đã từng điêu đứng với biết bao cuộc tình mà nhân vật nam chính luôn là kẻ hời hợt vô tâm. Đói thì thèm mà ăn no thì ngán. Cái lẽ ở đời nó trớ trêu như vậy. Nó là một kẻ có tí "lập dị", thích những thứ nằm ngoài quy luật và phá cách lung tung, hiển nhiên là không đời nào nó chịu buộc mình cho số phận đẩy đưa. Nó giống như một món đồ chơi lạ và độc, mà bất cứ đứa trẻ nào lần đầu tiên nhìn thấy cũng háo hức muốn mua về. Nhưng trẻ con thì muôn đời cả thèm chóng chán, chúng sẽ vứt toẹt món đồ chơi vào một xó khi đã hết giá trị tiêu khiển hoặc có một món đồ chơi khác thú vị hơn. Cũng không ít những kẻ tôn thờ nó như một món
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/noi-anh-yeu-em-lan-nua-duoc-khong/98256/chuong-1.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.