Hôm trước,khi đi cô đang ngồi ghế ở ngoài vườn thì có mội bóng đen đi tới đẩy cô ngã từ ghế xuống chân cô đập vào viên đã dẫn đến xứng.Vì để không ai biết lên cô chấp nhận che giấu
Phó Dương Thần nhanh chóng đi lấy hộp thuốc để giúp cô giải quyết vết thương
Sau khi giải quyết xong anh nói
Hôm nay tôi sẽ ở lại đây
Nói rồi anh đi ra ngoài nhưng khi đi đến cửa suy nghĩ gì đó lại nói
Tôi ở phòng bên cạnh,có gì cần cứ sang...cửa không khoá
Cẩm Thanh Hà nghe như cả hai đang ám chỉ những chuyện xấu hổ với nhau làm mặt cô tự dưng đỏ ửng
Nửa đêm Cẩm Thanh Hà nghĩ anh đã ngủ bèn lẻn sang phòng anh
Đúng như lời nói,anh chỉ đóng cửa chứ không khoá.Cô lặng lẽ đi vào trong nhìn chàng trai đang ngủ say
Cô tiến đến bên cạnh giường ngồi xuống nền đất,cô đặt tay nên khuôn mặt xoa nhẹ nói
Đẹp thật,nhưng tại sao lại có thể lạnh lùng và tàn nhẫn đến thế cơ chứ
Cô khẽ đặt môi lên trán anh nhẹ nhàng hôn lên,giọt nước mắt nhẹ nhàng rơi xuống
Anh biết không,em vừa yêu anh cũng vừa hận anh.Yêu anh vì những lúc nguy hiểm đã cứu giúp.Hận anh cũng vì anh hành hạ sỉ nhục.Nhưng tại sao em lại đắm chìm vào anh cơ chứ,yêu một người tàn nhẫn máu lạnh như vậy chứ
Cẩm Thanh Hà vừa nói nhỏ vừa khóc,những giọt nước mắt lan trên má cô khẽ lau đi rồi nhẹ nhàng cưới nói
Thôi,có thế nào tình cảm này
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/no-le-tinh-yeu-chung-ta-la-gi-cua-nhau/3304908/chuong-57.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.