Phó Dương Thần cũng đi lên trên nhà thấy Cẩm Thanh Hà đang ngủ khiến anh muốn ôm cô vào lòng,ngửi hương thơm thoang thoảng trên nhười cô
Nhưng ý chí lại không cho phép lên anh đã nhẫn nhịn và đi về giường đi ngủ
Khi anh đi được một lúc Cẩm Thanh Hà cũng mở mắt ra
Lúc đó cô len lói một chút gì đó anh sẽ vào phòng và ôm cô vào lòng nhưng có thể đó chỉ là suy nghĩ mà thôi,sẽ không bao giờ có thể trở thành sự thật cả
Sáng hôm sau cô tỉnh dậy đi đến chỗ Phó Thanh Huyền nói
Thanh Huyền,tôi muốn trở về Phó Gia
Phó Thanh Huyền còn tưởng bản thân nghe nhần lên quay sang hỏi lại
Cô...cô...nói cái gì
Cô trả lời câu hỏi của Phó Thanh Huyền lại một cách rõ ràng
Tôi muốn về Phó Gia
Phó Thanh Huyền vẫn chưa tin cố gắng xác thực
Cô nhớ lại rồi ư
Cẩm Thanh Hà chỉ nhẹ giọng trả lời
Ừm
Một đoạn tình cảm nhỏ được thể hiện khi cô mất trí nhớ có lẽ đã là mãn nguyện rồi
Thật ra,từ lúc khi tôi dị ứng với xoài và tỉnh dậy đã nhớ cả rồi
Nghe cô nói vậy Phó Thanh Huyền hoài nghi
Vậy sao cô phải che giấu
Cẩm Thanh Hà không muốn trả lời câu hỏi này nên đã chọn cách im lặng
Phó Thanh Huyền thấy cô im lặng như vậy lên cũng chẳng hỏi thêm
Cẩm Thanh Nhi đang bê đồ ăn sáng lên nghe thấy đầu đuôi câu chuyện cô rơi nước mắt nói
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/no-le-tinh-yeu-chung-ta-la-gi-cua-nhau/3305099/chuong-58.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.