Hắn nghe nói vậy cũng không nói gì nữa rồi cúp máy đi.Hắn suy tư một lúc rồi chìm vào giấc ngủ
...****************...
Cẩm Thanh Hà tỉnh dậy thì trời đã sáng.Hôm nay cô không còn cảm giác đau nữa thấy vẫn còn xớm cô đi xuống bếp chuẩn bị đồ ăn sáng cho Phó Dương Thần.Tay nghề của cô rất điêu luyện vì lúc trước từng nấu ăn ở nhà hàng và có bí quyết nấu ăn của mẹ cô để lại lên cô nấu ai cũng khen ngon.
Sau khi làm xong bữa sáng cô chạy đi cho con hổ ăn và nói với nó
Mày trắng thế này nên tao gọi mày là Tiểu Bạch nha
Chưa kịp nghỉ ngơi cô đã tất bật đi lau dọn nhà cửa.Khi hắn xuống trên bàn đã bày rất nhiều đồ ăn.Vì hắn không ăn sáng lên cũng không để ý tới nhưng hôm nay không biết vô thức hay gì anh đã ngồi vào bàn ăn cầm đũa lên nếm thử và suy nghĩ"Cũng không tệ vẫn hơn thức ăn nhà hàng" Hắn ăn xong lạnh giọng lên hỏi những người giúp việc đang ở bếp
Bữa cơm này là do ai chuẩn bị
Thấy vậy một người hầu đáp
Thưa Phó Tổng là do cô Cẩm Thanh Hà chuẩn bị ạ.
Nghe thấy vậy hắn bèn nói
Sau này để cô ta nấu ăn cho tôi cả 3 bữa tối về thì phải có cơm nóng trước mặt nếu không....
Những câu nói mà hắn nói lúc nãy tình cờ Cẩm Thanh Hà cũng nghe thấy và cô cũng im lặng đi ra nói
Vâng thưa Phó Tiên Sinh
Thấy cô nói vậy hắn bất
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/no-le-tinh-yeu-chung-ta-la-gi-cua-nhau/2819930/chuong-3.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.