Cô tỉnh dậy thấy mình đã nằm trong vòng tay anh.Lần này cô không giật mình nữa mà lại nhìn thẳng vào khuôn mặt anh
Từng đường nét trên khuôn mặt anh khiến tim cô đập nhanh
Cô suy nghĩ lại về những chuyện dạo này anh đối xử với cô
Từng cử chỉ dịu dàng,thân mật của anh lại khiến cô bất chợt dành một vị trí quan trong tim cô từ lúc nào mà cô không rõ
Lần này cô đã biết được trái tim mình muốn gì.Đó là tình yêu.Cô đã thích anh rồi,một vị trí thích rất qua trọng
Cô cũng hiểu lòng mình,cô nhẹ nhàng dặt lên trán anh một nụ hôn như chúng minh cho việc bản thân mình đã thích anh rồi,trái tim luôn hướng về anh
Như lúc này cô chợt suy nghĩ
"nếu mình thích anh rồi vậy anh thì sao vẫn còn yêu cô ấy hay..."
Nghĩ đến đây cô cũng không dám nghĩ tiếp vì nếu mơ tưởng quá nhiều càng khiến cô đau lòng hơn
Cô quyết định thay đổi lại cách cư xử đối với anh, quyết tâm sẽ cố gắng làm để có một vị trí trong tim anh dù chỉ là nhỏ nhất
Cô nhẹ nhàng gỡ tay anh đang ôm mình ra rồi đi xuống nhà
Cô quyết định nấu những món dễ ăn cho người ốm.
Khi Phó Dương Thần tỉnh dậy vô thức lấy tay chạm vào bên giường nhưng không còn hơi ấm.Anh mở nắt đã không thấy cô đâu
Sau khi thay quần áo anh mở của phòng,vừa mở ra mùi hương thơm ngào ngạt của thức ăn đang thoang thoảng ở mũi anh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/no-le-tinh-yeu-chung-ta-la-gi-cua-nhau/2819850/chuong-37.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.