Cô đi đến nhà Phó Thanh Huyền mang những chiếc bánh thơm ngon tới đứa cho Phó Thanh Huyền rồi nhanh chóng đi về
Về đến nhà Phó Dương Thần vừa hay tắm xong trên người chỉ có mảnh khăn tắm quấn quanh eo.Anh lau tóc đi xuống nói
Cô về rồi à
Anh tiếnblaij gần chỗ cô.Mặt cô nhượng ngùng
Sao anh không mặc quần áo vào,nhỡ người hầu thấy thì sao
Phó Dương Thần tiến đến cầm lọn tóc nhỏ của cô lên mủi ngửi tà mị nói
Không sao,nay tôi cho tất cả người hầu và quản gia nghỉ rồi.Giờ trong nhà chỉ còn có tôi và cô thôi
Ý thức được cái gì đó không ổn Cẩm Thanh Hà quay đầu định chạy nhưng đã bị anh túm lại
Cô lúc chưa đi ra ngoài có hứa sẽ đồng ý với mọi điều kiện của tôi mà
Cẩm Thanh Hà mới biết mình đã bị dụ vào hang sói rồi cô ngại ngùng nói
Nhưng mà...
Phó Dương Thần nhíu mày nhìn
Cô định quỵt sao
Cẩm Thanh Hà nhanh chóng lắc đầu.Anh cười vui vẻ áo sát cô vào tường nhẹ nhàng đặt lên môi cô một nụ hôn
Càng hôn,cả người Cẩm Thanh Hà càng đỏ ửng lên.Cô đưa tay mình đặt lên vai của Phó Dương Thần đáp trả những gì anh đam làm đến anh cũng giật mình.Nhưng rồi anh lại lấy được quyền chủ động hôn cô manh bạo hơn
Anh nhẹ nhàng đặt cô nằm lên chiếc ghế sofa rồi bắt đầu cởi áo trên người cô xuống
Anh hôn vào cổ cô từ từ lan xuống vùng đồi,anh khẽ cắn một
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/no-le-tinh-yeu-chung-ta-la-gi-cua-nhau/2819847/chuong-38.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.