Đêm nay Cẩm Thanh Hà không hiểu sao ngủ rất ngon và sâu giấc.Khi tỉnh dậy đập vào mắt cô là ngơ ngực săn chắc của Phó Dương Thần
Coi giật mình lùi lại sơ ý ngã xuống đất tiếng động này cô nghĩ đã đánh thức hắn giậy làm cô nhanh chóng bịt miệng chặn lại tiếng kêu đau
Nhưng đã một lúc không nghe động tĩnh gì cô lấy hết can đảm nhìn lên trên giường
Cả người Phó Dương Thần đổ rất nhiều mồ hôi,cảm nhận gì đó không đúng cô lấy một tay đặt lên trán anh cảm nhận được độ nóng trên trán cô mới biết anh bị ốm
Cô nhanh chóng chạy đi lấy thuốc nhưng Phó Dương Thần đã cầm tay cô và ôm thật chặt vào lòng.
Khi Phó Dương Thần ôm cô vàp lòng cả người bỗng chốc đỏ bừng,tim đâu nhanh.Cô cố gắng thoát khỏi bàn tay tự dưng Phó Dương Thần nói với giọng yếu đuối nhẹ nhàng
Mẹ,mẹ đừng đi mà
Càng nói anh càng ôm chặt cô hơn.Cô cũng đã biết được quá khứ của anh khi ở cùng Phó Thanh Huyền cô cũng hiểu cảm giác mất gia đình nó đau lắm
Cô nhớ lại kỷ niệm khi ở cùng cha mẹ nhưng nhanh chóng không nhớ nữa vì nếu nhớ cô sẽ không kìm được sẽ khóc lên
Nhìn khuôn mặt bị thương hiếm có hiện trên khuôn mặt anh,cô nhẹ nhàng lấy tay xoa đầu anh nói
Ngoan,em đi lấy thuốc cho anh rồi quay lại ngay nha
Nghe giọng nói quen thuộc anh nhẹ nhàng thả tay đang ôm chặt cô ra.Cô nhanh chóng chạy xuống lấy thuốc và cầm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/no-le-tinh-yeu-chung-ta-la-gi-cua-nhau/2819857/chuong-36.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.