- Ly Ly, có bánh ngọt này! Em ăn không? - Tiếng Đình Phong vang lên cắt ngang hồi ức của Tuyết Ly. Cô nhìn anh, rồi lại nhìn bàn đồ ăn nhẹ một cái, lắc đầu. - Thôi anh ăn đi!
- Sao thế? Bình thường em thích mấy thứ này lắm cơ mà?
- Chắc là do hôm nay em không có khẩu vị. - Thấy Đình Phong hạ đĩa xuống, cô bước tới khoác lấy tay anh kéo đi. - Chúng ta vào hội trường đi, ngoài này nóng quá, em sắp thở không nổi nữa rồi.
Cô chỉ muốn tìm cái cớ để rời khỏi những ánh mắt châm chích ở sau lưng thôi, nhưng khi vào hội trường, nhìn thấy tên mình được đặt chình ình trên bàn đại biểu, Tuyết Ly lại có ý muốn bỏ chạy khỏi nơi này.
Rốt cuộc thầy hiệu trưởng đã nghĩ gì mà lại cứ làm quá mọi chuyện lên như vậy? Học sinh cũ thì chỉ cần cho một khu vực riêng để ngồi là được rồi, hà cớ gì cứ phải chỉ đích danh tên vào một chỗ nổi bật như vậy cơ chứ?
Tuyết Ly chỉ lo để ý tới việc bị ép ngồi vào chỗ mà bản thân không hề mong muốn, vậy nhưng cô lại không để ý rằng vị trí nổi bật ấy chỉ dành cho những người ưu tú mà thôi. Còn tất cả học sinh cũ hội tụ về đây chủ yếu là vì muốn quay lại trường học ôn kỷ niệm sau bao năm xa cách chứ chẳng hề có một lời mời chính thức nào từ phía nhà trường giống với cô, đồng nghĩa với việc đừng nói là phân khu vực, ngay
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nhu-anh-trang-ram/2864681/chuong-11.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.