Đối với Tuyết Ly, mọi thứ vẫn tiếp diễn như vốn có của nó. Cho đến một hôm học tiết thể dục vào đầu năm lớp 11, giáo viên cho cả lớp tự vận động vì thầy ấy phải họp chuyên môn. Hôm ấy học về bóng chuyền, mỗi người đều bắt cặp với nhau để tập tâng và đỡ bóng. Tuyết Ly thấy giáo viên đi rồi thì qua chỗ bóng râm ngồi, mở sách ra đọc. Thế giới của cô có lẽ sẽ bình yên như thế nếu không phải bị một quả bóng lạc hướng đột ngột bay đến va trúng mặt.
Giữa mùa hè nắng nóng như thiêu đốt, cú va chạm ấy khiến cô choáng váng tới mức trước mắt chỉ toàn là bóng đen, hai tai ong lên. Phải mất gần một phút sau cô mới lấy lại được thị giác, lúc đó Gia Bảo đã ngồi xuống bên cạnh đỡ lấy đầu cô, lo lắng hỏi.
- Cậu nghe được tớ nói gì không? Cậu có nhìn thấy tớ không?
Tuyết Ly chớp mắt mấy cái, sau khi nhìn rõ rồi mới gật đầu. Khuôn mặt của Gia Bảo bấy giờ mới thả lỏng đôi chút, nhưng mày cậu ấy vẫn nhíu lại, giơ một ngón tay lên.
- Đây là số mấy?
Tuyết Ly cứ tưởng cậu đang đùa, nhưng nhìn khuôn mặt nghiêm túc ấy, cô vẫn phải thật thà đưa ra đáp án của mình. Gia Bảo thở phào đỡ cô ngồi dậy.
- Trước hết tới phòng y tế cái đã.
- Không sao đâu. - Vừa dứt lời\, mũi cô ngứa lên\, một giọt máu nhỏ xuống trang sách trắng. Mặt Tuyết Ly lập tức tái nhợt. Cô vội vã đưa
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nhu-anh-trang-ram/2864682/chuong-10.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.