Tuyết Ly đi tới, Gia Bảo kéo chiếc ghế bên cạnh qua cho cô ngồi. Đến lúc vào chỗ, nhìn một vòng xung quanh bàn, những khuôn mặt nửa lạ nửa quen đang cùng lúc nhìn về phía cô với đôi mắt phức tạp. Cô mỉm cười, lịch sự lên tiếng.
- Nếu mọi người cảm thấy không thoải mái thì tôi đổi chỗ nhé?
- Em muốn qua chỗ nào? Anh đi cùng em. - Gia Bảo thản nhiên tiếp lời, tay còn đang tráng bát đũa bằng nước nóng giúp cô. Sự săn sóc của anh khiến tim của cô lại đập nhanh một cách hưng phấn. Cô biết hành động ấy của anh là do anh không muốn khiến cô khó xử trước mặt bạn cũ, không muốn cô phải cảm thấy cô độc, nhưng cô vẫn rung động không thôi.
Cố làm ra vẻ bình tĩnh, cô cười cười nhìn một vòng xung quanh. Ai nấy đều đã cụp mắt xuống, lúng túng không tiếp lời. Vì vậy, Tuyết Ly cầm đũa lên bắt đầu dùng bữa.
Cô đã tế nhị hết mức rồi, nếu họ không có ý kiến, vậy thì cô cũng chẳng cần phải nghĩ nhiều khiến bản thân khó xử.
Gia Bảo đang bóc tôm đột nhiên dùng khuỷu tay thúc cô một cái, hỏi.
- Em có ăn được hải sản không? Có bị dị ứng không?
- Em ăn được. Sao vậy?
Gia Bảo không đáp, chỉ dùng hành động thay cho câu trả lời. Anh bỏ con tôm nõn nà đã được bóc sạch vỏ và chân đặt vào bát cô. Tuyết Ly vội vã xua tay.
- Đừng, em tự làm được.
- Anh biết em tự làm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nhu-anh-trang-ram/2864680/chuong-12.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.