Gia Bảo cảm thấy mình sắp điên rồi. Anh nhớ rằng bản thân đã dặn dò cô rất kỹ rằng không được manh động, phải luôn đứng phía sau anh. Thế nên khi trông thấy cô bỗng dưng liều lĩnh nhảy ra khỏi nơi trú ẩn, não anh như muốn nổ tung ra, con tim run rẩy hồi lâu khiến anh suýt chút nữa là không khống chế được cảm xúc của mình, bàn tay cũng phản xạ rất nhanh đưa ra như muốn tóm cô lại, thế mà cuối cùng vẫn vuột đi.
Nỗi sợ hãi nhanh chóng lan ra khắp cơ thể. Anh cũng bất chấp tất cả thoát khỏi con hẻm chật hẹp kia, vội vã đuổi theo cô. Cũng may người phụ nữ kia có vẻ đang sợ hãi nên không hề phát hiện ra có một con nhóc loi choi đang đi theo mình. Anh nhanh chóng đuổi đến, nắm lấy tay cô kéo cô ra phía sau, mặt nhăn lại, nghiêm khắc trừng cô một cái. Tuyết Ly biết mình vừa thất hứa nên chỉ có thể cười gượng, gãi gãi mặt.
Ban nãy anh đã gọi nói sơ qua cho cảnh sát rồi, nhưng địa điểm bị thay đổi thế này không biết họ có tìm ra được không nữa. Huống hồ, lúc này cũng không phải lúc thích hợp để dùng điện thoại. Anh thở dài, vừa đi vừa suy nghĩ xem nên đối phó với tình huống này thế nào.
Người phụ nữ kia ôm đưa trẻ đến một ngôi nhà hoang gần dỡ bỏ cạnh bìa rừng. Một người đàn ông cao lớn với khuôn mặt dữ tợn mở cửa, mắt đề phòng nhìn phía sau rồi mới nghiêng người để người phụ nữ kia đi vào.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nhu-anh-trang-ram/2864647/chuong-25.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.