Lúc cô nhận ra bản thân thích anh khá là đột ngột, đột ngột đến mức khiến cho một kẻ chậm chạp như cô đã phải mất rất nhiều thời gian mới có thể tiêu hóa và nhận định chính xác cảm xúc của mình.
Đầu năm lớp 12, trường tổ chức khóa dã ngoại dành cho khối cuối cấp. Lúc đó Tuyết Ly đã gặp phải một tình cảnh khá là bối rối. Cô bị lạc.
Vì bản thân chẳng thân thiết với ai trong lớp nên mọi người cũng vô tình hoặc cố ý quên đi sự hiện diện của cô, có lẽ cũng chẳng ai để ý rằng cô đã không còn nằm trong đội hình của lớp nữa.
Lúc đó, ở chốn xa lạ ấy, Tuyết Ly đã đứng đơ ra hồi lâu, ngơ ngác nhìn xung quanh vài phút mới nhận thức được việc bản thân đã lạc đàn. Nhưng cô cũng không quá luống cuống, còn thản nhiên đi tham quan một vòng nữa. Khi ấy cô chỉ nghĩ thôi thì đằng nào cũng lạc rồi, cùng lắm thì hỏi người đi đường chỗ khách sạn mà nhà trường đã thuê rồi tự đến đó là được.
Nhưng có một sự kiện đã xảy ra khiến cô không thể quên được. Đang lúc đi, cô vô tình đụng phải một người phụ nữ đang ôm một đứa trẻ nhỏ. Người ấy bối rối cúi đầu xin lỗi cô rồi chạy đi, hoàn toàn không biết bản thân đánh rơi đồ, còn là chiếc túi đựng toàn đồ của trẻ nữa. Tuyết Ly đành vội vã chạy theo giữ tay người phụ nữ ấy lại, nhưng phản ứng mạnh mẽ của đối phương khiến cô ngớ người.
Tại khoảnh khắc
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nhu-anh-trang-ram/2864649/chuong-24.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.