May mà lực lượng cảnh sát đến kịp thành công bắt giữ cả hai người. Tuyết Ly nghĩ, trễ khoảng mấy phút nữa thôi là cô cũng xin vĩnh biệt luôn rồi.
Bên tai cô vẫn vang đều tiếng “tít tít”, càng ngày càng lớn. Tuyết Ly được cảnh sát đỡ dậy, mắt nhìn về phía phát ra âm thanh đó. Nhưng khi nhìn thấy Gia Bảo gục xuống với khuôn mặt trắng bệch, trái tim cô đã nhói lên, một nỗi hoảng sợ bao trùm khắp cơ thể.
Cứu hộ lập tức xông tới chỗ anh, cô cũng muốn đi qua nhưng mọi người đều khuyên cô nên sơ cứu vết thương của mình trước đã. Nhưng cô không nghe, đẩy mạnh họ ra rồi lê lết cơ thể tàn tạ của mình tiến đến.
Khi loáng thoáng nghe thấy những người xung quanh nói với nhau, cô mới biết bệnh tim của anh tái phát rồi. Tiếng “tít tít” cô luôn nghe thấy là tiếng đồng hồ của anh đang lên tiếng cảnh báo.
Hốc mắt cô nóng ran, một giọt nước mắt cũng theo đó lăn xuống. Bây giờ nỗi sợ mới bủa vây khiến cô không ngừng run lên.
Gia Bảo không hề mở mắt. Anh nằm bất động nơi đó với khuôn mặt chẳng còn chút máu, bị bao nhiêu người động vào mà anh cũng không có phản ứng gì. Bấy giờ cô mới biết bản thân đã liều lĩnh như thế nào. Nhưng tất cả đều đã quá muộn rồi. Chính cô là người đã hại anh ra nông nỗi ấy.
Người duy nhất trò chuyện với cô. Người duy nhất phát hiện ra cô bị lạc.
Người duy nhất nói với cô rằng dù có
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nhu-anh-trang-ram/2864645/chuong-26.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.