Nhìn Trần Hân đau đớn, Trình Hâm liền chạy đi mua thuốc về cẩn thận bôi cho cậu. Trần Hân nằm trên giường nghỉ ngơi nửa ngày, lại nghĩ dù sao cũng phải về, mặc dù là cuối tuần nhưng mọi người vẫn đang say sưa học tập, còn mình lại đang lãng phí thời gian.
Trình Hâm thuyết phục mãi không được, đành cùng cậu đón xe trở về. Lúc ở trên xe, Trần Hân cũng không thể ngồi hẳn mà chỉ tựa mông ở mép ghế, thế cũng đủ biết cậu đau đến mức nào. Đến trường, Trình Hâm đưa cậu về ký túc xá, đưa túi thuốc: "Em nhớ bôi thuốc nhé."
Mặt Trần Hân đỏ như hòn than, cụp mi xuống không dám nhìn thẳng hắn, chộp lấy túi thuốc nhét vào trong cặp sách: "Tôi, tôi lên phòng đây."
Trình Hâm bảo: "Hay là anh ở lại ký túc xá với em nhé, tối nay ta cùng ăn cơm." Theo kế hoạch của hắn, cuối tuần này hai đứa sẽ bên nhau không rời, ngờ đâu Trần Hân lại khổ sở như vậy, không cách gì ngồi được, chỉ có thể nằm sấp trên giường.
Trần Hân nhanh chóng lắc đầu: "Đừng, đừng, cậu về trước đi." Hôm qua ba chân bốn cẳng bỏ mọi người ở quán ăn, sau đó mất tích cả đêm, bây giờ lại về phòng nằm úp sấp, còn có Trình Hâm túc trực kề bên sao?
Có thể nào lộ liễu hơn không hả?
Trình Hâm thoáng thất vọng, bảo: "Xin lỗi em, anh không biết sẽ làm em đau đến thế." Nếu biết, anh sẽ không làm thêm lần nữa, hu hu.
Mặt Trần Hân càng đỏ tợn: "Tôi, tôi không
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nhoc-ca-lam/2669720/chuong-117.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.