Trong buổi sáng tinh mơ vào ngày hôm sau, Tử Đằng đã lim dim mở mắt thức dậy rồi, cô quay đầu nhìn sang bên cạnh giường, thấy Khang Dụ vẫn đang ngủ ngon lành. Tử Đằng lại dời tầm mắt xuống, mơ màng nhìn cơ ngực trần đang thoắt ẩn thoắt hiện dưới tấm chăn kia của anh, kí ức về chuyện tối qua bỗng chốc ùa về khiến cô tỉnh cả ngủ.
Ôi trời, xem anh ấy ngủ ngon chưa kìa. Hành hạ người ta đến nửa đêm mà trông thảnh thơi gớm! Tử Đằng bĩu môi thầm nghĩ.
“Ah…”
Cô khẽ rên khi cục cựa người định ngồi dậy. Tử Đằng chỉ vừa mới động nhẹ chân thôi là phần thân dưới của cô lại nhói đau, toàn thân ê ẩm vì cuộc vật lộn tối qua. Càng nghĩ càng thấy tức, Tử Đằng nhìn Khang Dụ bằng ánh mắt căm phẫn, gắng gượng ngồi dậy.
Cô nhặt chiếc đầm đang nằm lăn lóc ở dưới sàn, mặc nó vào rồi đi vội vào nhà tắm. Phải đến nửa tiếng sau thì Tử Đằng mới tắm xong, cô quấn khăn đứng ở bồn rửa mặt chuẩn bị đánh răng, nhưng rồi cô đứng hình khi nhìn thấy bản thân mình trong gương. Ở vùng xương quai xanh của Tử Đằng có tận mấy cái dấu hôn.
Cái gì thế này?! Sao anh ấy để lại dấu nhiều dữ vậy?! Tử Đằng hốt hoảng chạm vào mấy vết “tình yêu” Khang Dụ để lại trên người cô.
“Lấy phấn che có được không nhỉ? Ơ nhưng mà mình có mang phấn che khuyết điểm đâu. Dù sao hôm nay trời cũng lạnh, kiếm áo có cổ mặc chắc chẳng ai thắc mắc.”
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nhip-tim-anh-rung-dong/2677335/chuong-70.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.