Trên đường đến phòng làm việc, Tử Đằng vô tình nghe những đồng nghiệp nữ khác đang bàn tán về Khang Dụ. Đây dường như đã là chuyện thường nhật rồi, nhưng những gì họ nói thật khiến cô khó chịu.
“Này, hình như hôm nay tôi không thấy Lâm tổng đi làm.”
“Nghe bảo là anh ấy lại nghỉ phép nữa đấy.”
Ha, coi kia, mới tối hôm qua còn “ăn nằm” với mình mà hôm nay lại đi với người khác rồi. Xem ra một người là không đủ với anh ta nhỉ, bộ anh ta không sợ bị nhiễm bệnh hoặc là bị yếu sinh lý hay gì đó à? Hứ, anh ấy đi thì càng tốt, một mình mình chiếm căn nhà, muốn làm gì thì làm, Tử Đằng hờn dỗi ngẫm nghĩ.
Vừa đi vừa nghĩ thầm, cô hoàn toàn không chú ý đến việc Nhã Vân đang đi về hướng ngược lại và vẫy tay với cô. Cho đến khi Nhã Vân đi nhanh đến, vỗ vào vai Tử Đằng.
“Này, cô có vẻ không chú ý đến những thứ xung quanh nhỉ? Tôi vừa chào cô đấy.”
Nhã Vân nở nụ cười tươi tắn nhìn cô.
Tôi có chú ý xung quanh nên mới biết chuyện “đối tác làm ăn” của tôi nghỉ làm hôm nay đấy, Tử Đằng đảo mắt thầm nghĩ.
“Oh, xin lỗi, tôi bận suy nghĩ chút chuyện thôi. Chào cô.”
“Chiều nay tan làm cô có bận gì không? Chúng ta cùng đi ăn nhé?”
“Chiều nay à? Hm…”
Chắc chắn là anh ta sẽ ở qua đêm cùng với cô gái nào đó rồi, chắc có lẽ là không về nhà đâu. Lâu rồi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nhip-tim-anh-rung-dong/2677333/chuong-71.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.