Mây mù lượn lờ trên đỉnh tòa cung điện có hình dáng lẫn màu sắc tựa như một chiếc lá sen, cầm nô triệt đi tiếng đàn, vũ cơ tan trường, chủ nhân Nghê La cung, hiện tại phải nghỉ ngơi.
Chúng tiên tử mặc váy lụa màu xanh nhạt như khói khẽ khàng đóng cửa, sau đó đều tự lui về chỗ ở trong Nghê La cung. Thiên phi điện hạ đã nhập mộng, điện hạ tính tình không tốt, thích an tĩnh, phải cẩn thận nhất thiết đừng quấy nhiễu người.
Thiên phi Minh Hà lúc này đang nằm thiêp thiếp trên đại sàng trong tẩm cung Nghê La cung, trằn trọc trở mình, nửa ngủ nửa tỉnh chỉ buồn bực khó hiểu.
Đang lúc phiền lòng, chợt có mấy tiếng nổ nặng nề vang lên cách chỗ nàng không xa, là ai lớn mật như thế? Minh Hà buồn bực mở mắt, nhưng tập trung nhìn lại, lòng nhất thời lạnh mất một nửa.
Đây đâu còn là Nghê La cung phú lệ hoa mỹ, hiện tại nàng rõ ràng đang ở trong một cái lồng sắt lớn âm u lạnh băng! Minh Hà bỗng nhớ đến cái lồng huyền thiết lúc trước giam cầm Triêu Nhan ba trăm năm đằng đẵng, là ai, là ai đã nhân lúc nàng ngủ mà nhốt cả nàng vào?!
Minh Hà cố lấy lại bình tĩnh, miễn cưỡng đứng dậy, khi tay sờ đến đệm giường, lại cảm thấy thô ráp, cúi đầu nhìn, hóa ra dưới thân chỉ có một tấm chiếu rách nát, không khỏi đau buồn từ trong lòng.
Làm sao lại đối xử với ta đến bước này?!
Mơ mơ màng màng đi đến cửa, phát hiện chìa khóa
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nhat-le-khuynh-thanh/2865612/quyen-2-chuong-11.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.