Đã nửa tháng rồi không có mưa, nam tử mà chân dường như không được thuận tiện lắm đang cật lực gánh một gánh nước đi về, dòng suối lân cận đã cạn khô, gánh nước chỉ có thể đi một lộ trình xa hơn. Bóng nam tử lắc lư hết sức kịch liệt, mắt thấy dọc đường đi, nước trong thùng đã lắc ra ngoài phân nửa.
“Ôi? A Sư, chân không thoải mái sao? Để ta giúp ngươi gánh về.” Nửa đường gặp một nam tử tốt bụng, nói rồi đặt tay lên đòn gánh trên vai A Sư, “Mau để xuống, mau để xuống cho ta đi!”
“Cảm ơn, không sao đâu, ta tự mình làm được! Ngươi xem cũng sắp đến nhà ta rồi, vả lại nước trong thùng này đã đổ hết phân nửa, không nặng đâu.” A Sư tươi cười từ chối khéo, mặc dù người đã ba mươi tuổi, nhưng khuôn mặt anh tuấn tao nhã cười rộ lên vẫn có chút trẻ con.
Nam tử tốt bụng cũng không khỏi sửng sốt một chút, tên này, khó trách chân không tốt mà còn được nhiều nữ hài hoan nghênh như vậy, thậm chí Bách Hợp công chúa cũng cứ thích tìm y, ngoại trừ có mỹ danh thần xạ thủ, khuôn mặt tuấn tú dễ thân này hẳn cũng là nguyên nhân quan trọng nhỉ? Trong lòng khẽ cảm thán một chút, phục hồi tinh thần, hơi cà lăm nói: “Ngươi còn khách khí gì nữa? Nhìn ngươi đầu mướt mồ hôi kìa!”
“Thật sự không sao mà, không phải khách khí đâu, huống chi Đại vu sư từng bảo, chân ta phải di chuyển nhiều, càng không di chuyển càng không được.”
“Vậy… Đã như vậy,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nhat-le-khuynh-thanh/2865611/quyen-2-chuong-10.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.