“Ngài làm nhưvậy, ngày sau Thánh Quân bệhạtỉnh lại, ngài phải đối mặt với bệhạthếnào đây?”
Người từng nói với y câu này giờ đây tăm tích không hay, nhưng câu này cũng đã ứng nghiệm.
Hoàng Tuyền, ngươi biết không? Lời ngươi nói đã trở thành sự thật. Nếu đây là nguyền rủa khắc ý của ngươi, vậy thì ngươi thật sự đã trả thù ta bằng cách triệt để hữu hiệu nhất.
“Ta yêu Khuynh Thành.” Năm đó y nói. Khi y nói câu này, mình kỳ thật đã không thể cứu được nữa rồi.
“Nếu ta đã định trước là không thể có được huynh, vậy thì, hắn cũng đừng mong!” Đúng vậy, y đã điên rồi, một người chưa điên vô luận thế nào cũng tuyệt đối không thể ôm tâm tư tuyệt quyết như vậy, “Ai cũng đừng mong!”
Ai cũng đừng mong…
Phi Thiên Tu La uống từng chén rượu sầu, chỉ cần không phải là cúc hoa tửu, rượu gì uống vào miệng cảm giác cũng như nhau, đều không cay đắng. Rượu vốn vô tội, trong lòng thê lương, chỉ có người mà thôi.
Nhưng thủy chung chấp mê dây dưa không tan, không minh bạch, hắn rốt cuộc tốt ở chỗ nào, đáng được huynh đối đãi như vậy! Chỉ bởi vì mỹ mạo đệ nhất tam giới đó?! Tu La lại hung tợn dốc một ngụm, không tin, không muốn tin, không chịu tin.
May mà y cuối cùng còn nhớ phải vẫy lui tất cả người hầu trước, bằng không dáng vẻ thảm hại của Phi Thiên bệ hạ đường đường Hoàng tuyền chi chủ, nếu bị kẻ khác nhìn thấy thì làm sao được?!
Điểm này không hề nghi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nhat-le-khuynh-thanh/2865609/quyen-2-chuong-9.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.