“Tu La.” Người kia thở dài như vậy, “Ngươi thật sự làm ta thất vọng!” Nhẹ tênh như mây gió, lại đủ để đập nát mặt nạ kiên cường nhất.
Thất vọng? Ha ha, thất vọng!
“Chính là một câu thất vọng này sao? Ta còn tưởng là huynh sẽ hận ta cơ! Hóa ra chỉ là một câu thất vọng này…” Thân thể y hơi run rẩy lảo đảo, y thà là được hận, cũng không muốn nhận được mỗi thất vọng!
Rõ là, mỉa mai biết bao! Người kia đã đem toàn bộ tình yêu cho Khuynh Thành, mà với y, dù là hận cũng bủn xỉn!
Ngân phát che phủ bên mặt y, tóc này, là vì người mà một đêm bạc trắng, trong bích mâu sâu thẳm lưu động nỗi thống khổ, ròng rã ba trăm năm tuế nguyệt, mãi thắm thiết nhìn chăm chú dung nhan vĩnh hằng đang ngủ say trong tảng băng màu lan nhạt, chính là đôi mắt này đây.
Hoàng tuyền chi chủ cười đôi tiếng trầm thấp, vẻ tươi cười thập phần cay đắng, rồi y bỗng nhiên biến sắc, một búng máu tươi rốt cuộc không kiềm chế được, phun lên vạt áo trắng như tuyết, nhìn mà đau lòng.
“Phi Thiên bệ hạ?!” Thượng vị Ma tộc có mặt đều kinh hô, chỉ có Chỉ Sát Ma Nhan tái nhợt mặt vô lực dựa ra sau, mà Độc Thánh U Minh thì ngẩn ngơ nhìn hết thảy, như là tâm tư đang lạc vào cõi tiên, hoàn toàn không ở nơi này, chỉ riêng viên hồng trĩ trĩu nặng chực rơi ở đuôi mắt kia dường như càng tươi đẹp hơn.
Dần dần, trong đôi mắt lãnh khốc của Thánh Quân
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nhat-le-khuynh-thanh/2865613/quyen-2-chuong-12.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.