Trước Vân Tiêu quan, đại phong gào thét. Trên môn lan bạch bích ngọc điêu hùng vĩ hình vòm, có vết nước gợn hình rẻ quạt, đó là kỷ niệm còn lưu lại từ hơn ba trăm năm trước, trong một trường đại chiến khoáng thế giữa Thần giới Thiên Đế và Ma giới Thánh Quân.
Cũng chính tại cuối trường đại chiến đó, truyền thuyết mỹ lệ nhất tam giới đã ngã xuống.
Lúc này, nơi này, hai người đứng trước Vân Tiêu quan, một người, dường như là trọng du chốn cũ, người còn lại, là thệ ngôn tương thủ, hai mặt đối nhau, há có thể không ngổn ngang trăm mối.
Ba trăm năm trước, cũng chính là họ, trước mặt chúng nhân Thần giới Ma giới, trình diễn một trường dây dưa đứt ruột đứt gan. Mà càng lâu trước kia, dây dưa giữa họ, càng có thể vượt quá tưởng tượng của mọi người.
Khi đó còn ở trên băng nguyên Bắc quốc phàm giới xa xôi yên bình, cực lạnh nhưng cũng cực mỹ lệ. Từng đóa tuyết liên hoa lệ thánh khiết nở rộ vẻ băng thanh ngọc khiết, chúng là loài hoa duy nhất, nhu tình duy nhất trên băng nguyên. Mỗi ngày, luôn có một đôi tay thuôn dài xinh xắn cẩn thận chọn lựa chúng, tránh những nụ hoa mới sinh, cũng tránh đi những cánh hoa điêu linh sắp tàn, mỗi ngày chỉ hái một đóa hoa đang nở rộ, đưa đến cho trí giả đang ngồi suy ngẫm trong băng động, trong đôi mắt mê người lưu chuyển quang hoa vui vẻ.
“Sợ cái gì? Đệ đưa cho huynh cả đời là được.” Trong vẻ tươi cười của nam tử cầm tuyết liên
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nhat-le-khuynh-thanh/2865597/quyen-2-chuong-3.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.