Tảng sáng, ba quang lập lòe trên mặt u đàm xanh biếc, có hương hoa nhàn nhạt phát tán, hoàng y thiếu nữ ánh mắt sáng ngời, nhìn thiếu niên đang quan sát bài thơ khắc trên vách núi không hề chớp mắt. Hào quang mỹ lệ đều đều vẩy lên đại thiên vạn vật, bài thơ khắc trên vách đá phảng phất như phủ một lớp mạng che mê người.
Tử Mạch đưa lưng về phía Bách Hợp, hiện tại, họ đã một lần nữa đứng bên tấm bia đá Miểu Duyên Độ, đương nhiên là y đưa Bách Hợp bay ra, pháp lực của Bích Lạc đã nối tiếp trong thân thể y.
Tằng kinh thương hải nan vi thủy, trừkhước Vu sơn bất thịvân. Thủthứhoa tùng lãn hồi cố, bán duyên tu đạo bán duyên quân.
“Ưm… Hình như là một bài thơ rất hay.” Bách Hợp hơi ngượng ngùng nói, cũng khó trách nàng, công chúa Nam Cương thật sự chẳng biết được bao nhiêu về thơ ca Trung Thổ, “Ý trong đó là gì vậy?”
Trầm ngâm rất lâu.
“Nếu đã từng thưởng thức sự hùng vĩ của biển mây non Vu, nếu đã từng được kiến thức sự mênh mông của khói sóng biển xanh, vậy thì, mây nước chỗ khác còn gì đáng để lưu luyến nữa?” Tử Mạch hơi nghiêng mặt, nhẹ nhàng nói với Bách Hợp, “Tình cảm cũng vậy, nếu từng trải qua tình cảm minh tâm khắc cốt, từng gặp được người mà dẫu cho thương hải tang điền cũng đáng để chờ đợi, vậy thì những người khác, tình khác, còn có thể khiến ngươi động tâm sao?”
Huynh, có lẽ đã gặp được người đủ để trở thành mây non Vu,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nhat-le-khuynh-thanh/2865598/quyen-2-chuong-4.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.