“Giản, ngươi xem đây là cái gì? Ngươi sẽ nhanh chóng có được khoái hoạt của mình một lần nữa.” Nói rồi thiếu nữ vươn tay về phía thiếu niên, bàn tay chậm rãi xòe ra.
Một viên châu cỡ bằng nắm tay trẻ con đang lẳng lặng nằm trong tay nàng, phát ra hào quang màu vàng lóa mắt.
Ma Linh cung cô quạnh nhất thời sáng rực.
“Tiểu Liên…” Thiếu niên nghẹn ngào, dường như vẫn chưa chú ý nhiều lắm đến trân bảo hi thế trong tay nữ hài, đôi mắt đỏ hoe chỉ mơ hồ nhìn cô, “Tiểu Liên, Trưởng lão ông ấy… đi rồi. Mới vừa nãy.”
“Ồ? Ừm, vậy cứ để ông ấy ngủ yên đi.” Thiệp Nguyệt Liên bình thản nói một câu, sau đó lại cực kỳ hưng phấn giơ tay cao thêm chút nữa, “Ngươi còn chưa biết đây là cái gì đúng không? Đây chính là nhược thủy kim liên! Ngàn năm nở hoa, thêm ngàn năm mới kết…”
“Tiểu Liên?!” Trúc Giản khó tin trừng to mắt, “Cô không nghe ta nói gì sao?! Trưởng lão ông ấy… đi rồi!”
“Nghe rồi!” Tiểu Liên trợn mắt, “Không phải ta mới nói ‘cứ để ông ấy ngủ yên đi’ sao!” Ngừng một chút, ngữ khí của nàng lại dịu đi, “Giản, ngươi không biết đâu, Trưởng lão kỳ thật vẫn sống trong áp lực, hiện tại, với ông ấy cũng chẳng phải là chuyện xấu.”
“Ta sắp không xong rồi, sống đã ngàn năm, cũng thật sự đủ rồi… Về sau ngươi chính là Linh Vu trưởng lão, Ma giới có rất nhiều bí mật mà nếu đụng chạm sẽ bị cắn nuốt vô tình, phải tự mình giải quyết cho tốt.”
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nhat-le-khuynh-thanh/2865594/quyen-2-chuong-2.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.