Sương mù mỏng manh bốc hơi bay lên, hình cắt của cung điện màu đen theo sự chán nản bao năm của chủ nhân mà sức sống giảm sút, lạnh băng bất đắc dĩ, lẳng lặng lặp lại sự tang thương năm này qua năm khác.
Sâu bên trong bí thất của Trùng Hoa cung Ma giới, suốt năm hơi thở lạnh băng, bao quanh nam nhân tuấn mỹ thần kỳ thường niên ngủ say trong tảng băng màu lan nhạt.
Hết thảy, thê lương mà quỷ dị.
Người ngân phát bích mâu ngồi dậy, ánh mắt hơi nhập nhèm. Vừa rồi, y lại vịn lên mặt băng mà ngủ sao? Y khe khẽ ma sát mặt băng, không thấy lạnh chút nào, đại khái, là bởi vì có huynh ngủ ở bên trong ấy nhỉ.
Mộng có huynh, luôn sẽ không lạnh giá.
Ngưng mắt nhìn tha thiết, người trong tảng băng màu lan nhạt vẻ mặt an bình, chẳng qua ấn đường thoáng có đau đớn như ẩn như hiện, ba trăm năm thời gian cũng chẳng thể lắng đọng. Người tóc bạc ảm đạm quay lưng, đang định rời đi, bỗng giật mình, “Ngươi?… Ra đây từ khi nào?”
Trên khoảng trống ở giữa bí thất không biết từ khi nào đã có một thân ảnh cô độc như ruồng bỏ thế giới đứng đó. Nam tử cao lớn rắn rỏi, khí chất ôn nhu rồi lại lãnh liệt.
Hơn ba trăm năm, y tự mình tù cấm bản thân, không hỏi thế sự, Ma tộc bình thường vẫn truyền nhau rằng Hoàng Tuyền đại nhân đứng đầu tứ ám ngự tiền đang bế quan tu luyện, kỳ thật, có ai biết, đó chỉ là sự lưu đày cam tâm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nhat-le-khuynh-thanh/2865582/quyen-1-chuong-14.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.