Bến cảng náo nhiệt, biển người cuồn cuộn như nước chảy.
Cờ xí màu đen hạ xuống, thuyền hàng đến từ phương xa vừa cập bến, lập tức dựng lên mấy cái đài đơn giản để rao hàng, rao không phải thứ gì khác, là nô lệ, dân cư bắt từ Trung Châu đại lục cách đó không xa, hoặc là cướp bóc trên biển.
Đảo quốc Phi Chân giàu có thừa thãi vàng ngọc, là thiên đường để bọn hải đạo tiêu tang, bởi vì trên mảnh đất này, giao dịch tội ác tuy rằng bị đánh thuế nặng, nhưng cũng cho phép thoải mái tiến hành dưới ánh mặt trời.
Người Phi Chân tài đại khí thô, nghiêng tầm mắt, mang theo vẻ tươi cười khinh miệt, ánh mắt nhìn về phía nô lệ ngoại lai như thể đánh giá gia súc. Mà khi đối mặt với hàng hóa trong những chiếc lồng sắt chuyển xuống từ trên thuyền này, lại có thêm rất nhiều dục vọng trắng trợn.
Nữ nhân tuyệt sắc, chưa từng trông thấy người xinh đẹp như vậy, có thể nói là khuynh quốc khuynh thành, hơn nữa áo quần rách rưới, nhưng ánh mắt lạnh lùng lộ ra vẻ cao ngạo trời sinh, khiến người ta không nhịn được phải suy đoán quá khứ của nàng.
Xa xa chạy đến một đoàn xe, lá cờ vương thất tung bay trong gió lạnh.
Trong đôi mắt đóng băng của nữ nhân đột nhiên phóng ra ánh sáng nhiếp hồn đoạt phách, nàng cong người làm thành một tư thế ghẹo người phóng đãng tột cùng, nhưng ở chỗ tối mà tất cả không nhìn thấy, trên mặt nàng mang theo vẻ chán ghét đến cực điểm.
Trong
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nhat-le-khuynh-thanh/2865581/quyen-1-chuong-13.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.