Thái dương rơi xuống vĩnh viễn, trên đường chân trời sẽ do hắc ám và lạnh giá mãi mãi thống trị, bởi vì người kia đã không còn. Thái dương của ta, lại bị ta tự tay hủy diệt! Sinh mệnh của ta sẽ không bao giờ có thể xuất hiện một chút ấm áp nào nữa, ta thà rằng ngủ say, cũng không muốn đối mặt với thế giới hoang vu đã mất đi y.
Tha thứ cho ta đi! Tha thứ cho sự tùy hứng của ta, tha thứ cho tình yêu của ta! Tha thứ cho ta chưa từng biết nên yêu thế nào, chỉ mù quáng làm tất cả! Tha thứ cho ta vì đã từng thương tổn ngươi! Dù rằng ta từng yêu ngươi thắm thiết như vậy!
Vương triều của ta ơi, ta chưa từng vứt bỏ ngươi, chỉ là xin cho ta được ngủ yên trong giấc mộng có y, bởi vì hiện thực đã vĩnh viễn không còn y không còn gì cho ta quyến luyến nữa. Trừ phi có biến cố lớn lao buông xuống, bằng không, xin đừng đánh thức vị vương mỏi mệt bi thương lại đang chịu giày vò bội phần trong sự tự trách của các ngươi.
Trừ phi có biến cố lớn lao buông xuống, nghĩa đệ Phi Thiên, cùng thất quân chủ thề đi theo ta, xin dùng bắc đẩu trận giải trừ phong ấn ta tự thêm lên thân mình.
Ta sẽ cùng các ngươi đối mặt…
…
Trong mật thất Trùng Hoa cung của Ma giới, tảng băng hình thoi màu lan nhạt phát ra ánh sáng yếu ớt, nam tử tuấn mỹ hiếm thấy lẳng lặng ngủ say trong đó, ba trăm năm ròng rã, vẻ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nhat-le-khuynh-thanh/2865589/quyen-1-chuong-15.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.