Tác giả: Tuyết Tâm
************************
Lúc còn là người phàm, tôi thường được nhận xét là kẻ đầu óc trên mây, trí nhớ cực kỳ tệ hại. Lý do dĩ nhiên không phải ai cũng biết: bộ não phàm trần của tôi phải lưu giữ ký ức gần một vạn năm ở cõi trời, thế nên mới có chuyện khó tiếp thu nhiều thông tin mới. Giờ nghĩ lại, khi ấy tôi chỉ nhớ được tên của vài người ít ỏi, trong đó có cả cái tên Phụng ca và Lê ca không toàn vẹn kia.
Tôi trầm ngâm nhìn ngôi mộ của bản thân một lát, cảm thấy dù sao cái thân xác phàm trần kia cũng đã chịu nhiều vất vả, thế nên tôi hóa ra một bó nhang thắp cho nó, một phần cũng xuất phát từ lòng tò mò của tôi về cảm giác lúc thắp nhang cho người khác.
Một giọng cười hào sảng vang lên sau lưng: “Trên đời này có kẻ thắp nhang cho chính mình sao?” Tôi nghe ra điệu cười cuối câu vô cùng quen thuộc, bèn tủm tỉm quay người lại.
Trước mặt tôi là một người cao lớn, vạt áo rộng mở để lộ nửa lồng ngực cường tráng, mái tóc dài buộc hờ sau lưng. Người đó nhìn thấy tôi, nụ cười tà trên mặt từ từ cứng lại. Anh ta xoa xoa cằm nói: “Chết thật, nhận nhầm người.” Anh ta đi được vài bước lại quay ngược lại, nửa khóe miệng giương cao: “Thịt Viên, con không muốn giải thích gì về bề ngoài mới mẻ này sao?” Tôi khoanh tay trước ngực, cười nói: “Yêu Hoàng anh không phải rất thần thông sao, chẳng lẽ không đoán ra được?” Nói
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nhat-ky-vo-dien/2502768/chuong-17.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.