Tôi về gần tới cung của mình thì bắt gặp một mỹ nữ áo tím độ hai mươi xuân xanh đang rề rề đi tới. Mỹ nữ này tuy xinh đẹp nhưng búi tóc có phần quá tinh xảo, trang sức có phần quá cầu kỳ, ngay cả son phấn trên mặt cũng có phần dày hơn cần thiết. Nàng ta vừa nhìn thấy tôi đã làm ra vẻ giật mình, sau đó cười nói: “Thì ra đây chính là Lệ phi có ơn cứu mạng bệ hạ. Ta là Đức phi, chào muội muội!”
Tôi cười cười đáp lại Đức phi. Sau đó nàng ta hỏi mấy câu thăm dò, thấy tôi trả lời hết sức hời hợt thì mất mặt rời đi. Tôi nhìn bước chân ngún nguẩy của nàng ấy, trong lòng không khỏi vui vẻ một phen. Đại khái, Đức phi kia có thể cho rằng tôi là một người không có giáo dưỡng, không biết phép tắc trong cung. Hoặc nàng ta có thể xếp tôi vào hàng ngũ ngựa non háo đá, muốn độc sủng của hoàng đế mà khinh thường những phi tần khác, kết cục nhất định sẽ vô cùng thê thảm, vân vân.
Sau này lại có thêm một vài mỹ nhân áo xanh áo vàng áo đỏ “tình cờ” gặp tôi ở cửa cung. Tôi mệt mỏi phải tiếp đón các vị phi tần của Lê ca, cũng ít muốn ra ngoài.
Thời gian trôi nhanh như cơn gió, tôi yên lành ở trong hoàng cung của Lê ca được thêm hai tháng. Anh ta có đến thăm tôi vài lần, thế nhưng đến cũng vội mà đi cũng vội, hoàn toàn không giống tác phong của anh chàng bình thản đứng bên cửa sổ đọc sách
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nhat-ky-vo-dien/2502755/chuong-10.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.