Vì ban ngày đã ngủ nhiều, lúc trời tối tôi an tâm mở to mắt làm nhiệm vụ canh gác của mình. Tôi ngồi ở gần cửa xe, thỉnh thoảng vén rèm nhìn ra bên ngoài. Mấy người tùy tùng gọn gàng chia thành mấy tốp, thay phiên canh gác, đốt lửa nghỉ ngơi, không hề phát ra tiếng ồn ào.
Chỗ cắm trại là một khoảng rừng trống ở lưng chừng núi. Bầu không khí đêm lạnh giá tràn qua từng khe hở trên mặt đất, tràn cả vào trong xe. Từ phía xa xa, thỉnh thoảng vọng tới tiếng thú kêu cùng tiếng gió u u xào xạc. Tuy đoàn của tân hoàng khá đông người, tôi vẫn cảm thấy mối đe dọa từ nơi hoang dã là không lường được. Mười mấy năm tự sinh tự diệt ở cõi trần đã luyện cho tôi năm giác quan vô cùng tinh nhạy. Dĩ nhiên, nếu tôi muốn sống sót ở cõi trần lâu một chút, khả năng sinh tồn không thể quá tồi tàn.
Tôi vừa liếc tân hoàng đang ngủ dưới ánh nến lờ mờ, vừa nắm chặt chiếc túi đựng ngọc trấn yêu trong tay. Xe ngựa tuy to lớn, thế nhưng dù sao cũng kém một căn phòng thật thụ rất nhiều. Tân hoàng có vóc người khá cao, khi nằm trên chiếc giường nhỏ trong xe vẫn còn phải cong người. Tôi cảm thấy dáng vẻ của anh ta khá giống một ma nhân từng quen biết. Suốt quãng thời gian một trăm năm bị nhốt trong hỏa ngục cùng kẻ đó, dáng nằm hay dáng ngồi của anh ta lọt vào mắt tôi cũng đều xiêu vẹo như thế. Chỉ tới thời khắc lửa trời màu vàng kim bừng cháy mãnh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nhat-ky-vo-dien/2502744/chuong-5.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.