Tới giờ đi ngủ, tôi lại được tân hoàng triệu kiến lần thứ hai. Vừa gặp anh ta, tôi đã đi thẳng vào vấn đề: “Bệ hạ là người vừa thông tuệ vừa nhân từ, hẳn biết rằng bất cứ ai khi bắt đầu làm việc gì cũng không thể suôn sẻ ngay lập tức. Thế nên nếu tôi thành công đuổi được bọn tiểu yêu, cho dù phương pháp có gì làm mất lòng bệ hạ, cũng mong ngài nương tay bỏ qua.”
Tân hoàng ngẫm nghĩ một chút rồi trầm giọng nói: “Cũng được. Nhưng nếu cô thất bại, hình phạt sẽ cao hơn gấp đôi!” Tôi yên tâm gật đầu, lại mở miệng thề thốt lòng trung thành vô hạn với anh ta, vân vân. Sau đó, tôi ngay ngắn ngồi chồm hổm trong một góc tối, căng mắt ngó thân hình anh chàng đang liên tục trở mình qua lại trên giường. Một lúc sau chân cũng bắt đầu mỏi, tôi liền sờ sờ cái túi da nhỏ treo lủng lằng bên hông. Chiếc túi này đã được Cảnh Châu hóa phép, chỉ cần ngọc trấn yêu được đặt trong đó, yêu quái nhất định không thể cảm nhận được. Thế nhưng chỉ cần tôi rút mảnh ngọc kia ra, bọn chúng chắc chắn bị dọa sợ.
Tân hoàng trằn trọc tới nửa đêm, chợt có một tiếng cười ma mị vẳng lại từ phía ngoài quán trọ. Cửa sổ vốn đang gài khoen “bùm” một cái bật tung, mấy bóng đen lả lướt trôi vào phòng. Tôi nắm chặt túi đựng ngọc trấn yêu trong tay, thong thả đếm đến ba rồi mới thắp đèn. Trong phòng vốn có thêm mấy tùy tùng của tân hoàng, tuy nhiên không hiểu sao lúc này
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nhat-ky-vo-dien/2502739/chuong-3.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.