Nhà của đám người Dương Tĩnh cũng không lớn, gồm một phòng khách và hai phòng ngủ. Do đã lâu năm nên các bức tường quanh nhà đã bong tróc từng mảng, có thể nhìn thấy gạch xám xanh bên trong. Cửa sổ cũng là kiểu hai cánh có chốt rất xưa rồi. Bố trí trong phòng cũng hết sức đơn giản. Phòng khách chỉ có một chiếc bàn, mấy chiếc ghế, một chiếc sofa không có lò xo và cả một bàn trà mà mặt kính đã xước hết. Trong góc tường là chiếc tủ lạnh cũ đã biến màu.
Trong những người Tiểu Tịnh Trần quen, ngoại trừ Vệ Thủ ra thì những người khác đều có điều kiện gia đình không tồi. Nhưng bởi vì Vệ Thủ có tâm tư nào đó nên cậu ta chưa bao giờ đưa Tiểu Tịnh Trần đến nhà mình. Đây là lần đầu tiên cô bé đến một căn nhà đơn sơ đến thế này. Đương nhiên đó không bao gồm các nơi như nhà xưởng bỏ hoang.
Nhìn thấy vẻ mặt đánh giá xung quanh một cách hiếu kỳ của Tiểu Tịnh Trần, ba người kia cảm thấy có chút ngại ngùng. Dương Tĩnh mang vẻ nhịn đau chỉ vào sofa, nói: “Cô ngồi đây đi, tôi đi đun nước. À... Trong tủ lạnh có đồ ăn, cô thích ăn gì thì lấy.”
Tiểu Tịnh Trần gật đầu, không chút do dự đi đến chỗ tủ lạnh. Dương Tĩnh há miệng... Cậu chỉ mời khách khí vậy thôi mà!
Nhìn thấy vẻ mặt muốn khóc như bị táo bón của cậu ta, khóe miệng Bạch Trà giật giật vài cái, thế mà lại muốn cười.
Tiểu Tịnh Trần mở cửa tủ lạnh ra thì thấy bên trong quả nhiên có
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nhat-ky-tieu-hoa-thuong-o-thanh-pho/413851/chuong-312.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.