Tiểu Tịnh Trần khi ra tay sẽ có một sở thích rất kỳ quái, đó là cô bé rất thích đánh gãy xương người ta.
* Tương ái tương sát: Vừa yêu vừa tổn thương lẫn nhau.
Bắt đầu từ lúc có trí nhớ, khi cô bé so tài với người khác ở trên núi, đám sư huynh sư điệt mình đồng da sắt kia, cho dù có bị đánh cho mặt mũi bầm giập cũng có thể đứng dậy tiếp tục đánh nhau với cô bé. Chỉ đến lúc gãy xương thì bọn họ mới dừng lại, đợi sau khi vết thương lành lại rồi lại tiếp tục tìm cô bé so tài đốp chát. Cho nên, việc này đã khiến Tiểu Tịnh Trần hình thành một loại suy nghĩ cố định – Chỉ có đánh gãy xương người khác thì đối phương mới chịu dừng tay!
Nhưng trên thực tế, rất ít người cứng cáp như đám đầu trọc ở trên núi, thật ra chỉ cần đánh bọn họ đến mặt mũi bầm giập là đủ rồi.
Vừa đối mặt liền đánh ngã một người, Tiểu Tịnh Trần lập tức quay người, hai tay vẽ từng vòng tròn lớn, quấn hết đám dao bổ dưa hấu đang bổ về phía cô bé vào. Lưỡi dao đụng vào lưỡi dao, rõ ràng người cầm dao chẳng dùng sức mấy nhưng mỗi một người bị quấn vào trong đều bị chấn động đến mức nứt gan bàn tay.
Những tên này chỉ biết chơi chiến thuật biển người, đám côn đồ dùng dao bổ dưa hấu để chiếm ưu thế nào có phải là đối thủ của cao thủ nhà nòi như Tiểu Tịnh Trần chứ. Một bộ Thái cực cơ bản đã đủ để đánh cho chúng chấn động
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nhat-ky-tieu-hoa-thuong-o-thanh-pho/413850/chuong-311.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.