Mùng một Tết, ba bàn mạt chược được mở ra. Anh Cả, anh Hai, anh Ba, anh Tư vừa đủ một bàn. Bà Bạch cùng ba cô con dâu một bàn. Bốn anh em Bạch Hi Cảnh một bàn. Cả nhà đều là con bạc đó biết không!
Tiểu Lục, Tiểu Thất và Bạch Lạc Thần cùng Tiểu Tịnh Trần và ông Bạch tiếp tục chơi bài dán giấy. Đương nhiên Tiểu Tịnh Trần mười hai tuổi đã đọc hiểu được những con số Ả Rập trên lá bài, cho nên đầu của cả ba anh trai cộng thêm ông nội đều bị dán thành cây lau nhà. Trên mặt em gái vẫn sạch sẽ, thông thoáng.
Cuối cùng thì bốn ông cháu khó có được một phen ăn ý, mưu đồ liên thủ tiêu diệt em gái nhỏ. Đáng tiếc ván trước em gái nhỏ là người thắng cuộc nên ván này cô bé được ra bài trước. Kết quả bài trên tay cô bé đều đã ném ra hết, bốn ông cháu lại vẫn chưa ra được lá nào.
Tiểu Tịnh Trần vui sướng giúp ông nội và các anh dán giấy lên mặt, chuẩn bị tiếp tục phấn đấu. Nhưng lúc này điện thoại reo lên.
Tiểu Tịnh Trần nằm viện ba tháng trời không hề dùng tới điện thoại, lúc đầu nghe thấy tiếng chuông cô bé còn không kịp phản ứng lại, ngẩn người mất mấy giây rồi mới nhớ ra phải nghe máy: “A lô!”
“Tịnh Trần, năm mới vui vẻ!” Giọng nói đầy nhiệt tình của Thang Miêu Miêu truyền ra từ điện thoại. Tiểu Tịnh Trần liền nở nụ cười, bàn tay nhỏ cầm những lá bài vui tươi hớn hở nói: “Miêu Miêu, năm mới vui vẻ!”
“Ngày mai ra ngoài
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nhat-ky-tieu-hoa-thuong-o-thanh-pho/413733/chuong-194.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.