Lời nói của Tiểu Tịnh Trần phải nói là thẳng thắn hùng hồn chắc như đinh đóng cột khiến Bạch Hi Cảnh cũng muốn hoan hô khen hay. Con người mà, nên có oán báo oán, có thù báo thù. Người ta suýt giết chết bạn. Bạn chẳng những không tức giận, lại còn mỉm cười cho qua, hóa giải hận thù, cứ muốn khen ngợi người ta giết rất hay. Đó không gọi là từ bi lương thiện, đó gọi là thánh mẫu ngây thơ.
Con gái của Bạch Hi Cảnh anh làm sao có thể là loài sinh vật kỳ lạ, lãng phí lương thực thế chứ!
Duyên Sân ngược lại không hề bất ngờ chút nào. Hắn ta hơi ngẩng đầu, nhìn Tiểu Tịnh Trần trên chiếc giường nhỏ với trạng thái tinh thần không hề biết sợ, nói: “Giết tao rồi thì mày sẽ phạm phải sát giới. Cho dù không phải mày đích thân ra tay, cũng không thể thay đổi sự thật tao vì mày mà chết. Mày không xứng là đệ tử Phật gia.”
Khốn kiếp! Đại Sơn, Tiểu Sơn tức đến mức thiếu chút nữa thì bẻ gãy cổ Duyên Sân. Mày là hung thủ giết người thật sự lại còn nói cái gì mà “Đệ tử Phật gia”. Để Phật Tổ người ta bị dính líu mà không thấy thẹn hả. Hai anh em dứt khoát động thủ, mỗi người cầm một bên cánh tay của Duyên Sân vặn ra đằng sau, mạnh mẽ ép hắn xuống, bắt hắn từ ngồi chuyển thành quỳ. Bị ép phải quỳ trước một cô bé mười hai tuổi, điều này cũng thật sự khiến Duyên Sân chịu đủ.
Bạch Hi Cảnh nheo mắt lại đầy nguy hiểm, nhiệt độ trong phòng đột nhiên rớt
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nhat-ky-tieu-hoa-thuong-o-thanh-pho/413732/chuong-193.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.